Welkom naar mijn huis!!!


Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010

Tôi đi học tiếng Hà Lan

Ở Bỉ đã gần 2 năm tôi mới có thời gian để học tiếng Hà Lan. Có người gọi đó là tiếng Bỉ nhưng theo tôi, chính xác phải là tiếng Hà Lan theo phương ngữ ở Bỉ. Công bằng mà nói, nếu trường ở bên này không sắp xếp lịch học thuận lợi, đồng thời trả tới gần 400 euros cho tôi đi học, có lẽ phải còn lâu tôi mới đăng ký và chịu trả một khoản tiền như vậy. Và kể từ lúc đăng ký đến lúc bắt đầu học, có thể nói ai trả số tiền kia để học cũng thấy thỏa mãn vì thật “đáng đồng tiền bát gạo”.

Đến ghi danh, tôi nhận được thái độ đón tiếp niềm nở của người nhận ghi danh. Họ có một cái máy tính, tôi chỉ việc điền đầy đủ các thông tin vào và chỉ thế thôi. Vì là nghiên cứu sinh tại trường, họ sẽ tự động liên hệ với phòng tài chính của trường để lấy tiền, tôi chẳng phải làm gì hết.

Tôi đăng ký vào lớp 1, lớp khởi đầu nên chẳng đòi hỏi học viên phải biết tiếng Hà Lan. Tuy vậy, họ vẫn cho một bài test để các học viên làm thử rồi phân loại học viên sao cho mỗi lớp chỉ khoảng 15 người theo những trình độ đồng đều hơn. Do có quá trình tự học trước rồi nên tôi được xếp vào lớp A1 - Lớp dành cho những người có trình độ cao nhất ở mức 1. Những thông tin chung của khóa học sẽ có người thuyết trình bằng tiếng Anh và tiếng Pháp trong khi slides hiển thị bằng tiếng Hà Lan.

Điều làm tôi thích thú nhất chính là cách giáo viên nói chuyện và giải thích cho sinh viên. Họ dạy tiếng Hà Lan bằng tiếng Hà Lan. Điều này sẽ rất khó cho những học viên mới bắt đầu nhưng tôi tin sẽ làm cho học viên cải thiện vốn từ vựng rất nhanh sau này. Giáo viên dùng đủ mọi động tác để giải thích, điều này thì khác nhiều so với các giáo viên ở Việt Nam dạy tiếng Anh hay tiếng Pháp rồi. Giáo viên ở Việt Nam nói mà không thể hiện cảm xúc trên khuôn mặt, ngôn ngữ hình thể, nếu có sử dụng, sẽ hạn chế lắm.

Ấn tượng nhất là cô giáo cung cấp một danh sách những câu nói để học viên có thể “survive” được trong lớp. Như “vui lòng nói lại”, “vui lòng nói to lên”, “vui lòng nói chậm lại…”. Cô giáo giải thích những câu này thật sinh động và thú vị, cô nói liến thoắng, liên hồi một cái gì đó, rồi hỏi một bạn trong lớp. Bạn ấy không trả lời được và thế là câu “vui lòng nói chậm lại” được sử dụng. Rồi cô cố tình làm giọng nói của mình nhỏ đi để không ai nghe thấy gì, đó là tình huống mà câu “vui lòng nói to lên” ra đời. Cứ thế, cứ thế, những giờ học của chúng tôi trôi qua rất nhanh và hiệu quả.

Mới là buổi đầu tiên nên còn quá sớm để tôi có thể kết luận được điều gì. Tôi thầm ước nhiều giáo viên dạy tiếng Anh của Việt Nam có được khả năng dạy hài hước như thế.

Danh sách Blog của Tôi